Hỡi những người xoay bánh lái và quan sát hướng gió,
hãy nghĩ về cô ấy, Frebass,
“Cô ấy cũng từng xinh đẹp và cao lớn như mọi người.”
Đôi giày chì như mỏ neo đang kéo cô gái không ngừng rơi xuống, chúng đang trung thành với sứ mệnh mà chúng được thiết kế từ ban đầu.
Cô gái từ đầu đến cuối không hề khép mắt, kiên trì chống lại sự tối tăm lạnh lẽo và cô đơn. Cô nhớ lại lần đầu tiên cô nghe kể về câu chuyện của Akivili; nhớ lại ngày đầu bước lên chuyến hành trình, cô tự tay làm “Huy Hiệu Danh Dự” cho bản thân; nhớ lại 30 ngày cô đi cùng với bạn đồng hành; nhớ lại lần đầu tiên và cuối cùng họ gặp nhau ở rừng tuyết tùng, nơi không khí mang hương vị của mâm xôi; nhớ lại tiếng huýt sáo, cây đàn guitar và sáo trúc, cùng với bài hát mà họ đã hát cùng nhau; nhớ lại bông tuyết màu đỏ tím rơi trên cây kẹo bông mềm, rồi nhanh chóng biến mất.
Ở cuối ký ức hiển hiện trước mắt, khoảng trống lớn hiện ra, và cô gái bất ngờ thấy một dấu màu đỏ tươi xuất hiện ở trung tâm của thế giới đen tối.
Vậy là, vị Khách Vô Danh nhỏ nhớ lại lần cuối cùng khi cô gái đeo thanh kiếm nhận lấy cây kẹo bông gòn, tự cười trong lòng:
Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ gặp được người giống mình. Trên con “đường” này, khoảng cách cô đã đi xa hơn rất nhiều so với tôi.
Vì vậy, cô chắc chắn sẽ ở bên tôi cho đến cuối cùng, phải không?
Dĩ nhiên, kết cục của chúng ta đã được định sẵn… nhưng giống như cô đã nói
Dù cho cuối cùng tôi sẽ trở thành một dòng nước chết nông, nhưng trên con đường đến điểm đó, tôi vẫn có thể làm rất nhiều điều. Vì vậy, cho dù thế nào, tôi nhất định phải thử
“Bởi vì tôi muốn đi con đường sâu hơn và xa hơn cả Akivili!”