Càng đến gần "Toại Hoàng" ở vùng lõi, trường trọng lực lại càng đáng sợ.
Để chống lại trường trọng lực, nghệ nhân Zhuming đã chế tạo ra đôi ủng được trang bị cơ chế lơ lửng phản lực, nhờ đó có thể đi lại tự do trong khu vực này.
Không biết bắt đầu từ lúc nào, khu vực lõi mà trước đây anh có thể đi lại tự do, nay nhấc chân thôi cũng đã cảm thấy hơi tốn sức lực.
Người thầy, những người bạn, người đồng trang lứa xung quanh vẫn y như lần đầu gặp gỡ, nhưng mái tóc hoa râm đã bắt đầu điểm trên thái dương anh.
"Con không phải người trường sinh, cứ tạm nghỉ ngơi vài ngày, chờ tích tụ đủ sức lực rồi rèn tiếp cũng chưa muộn..."
Lời khuyên của tướng quân lướt qua tai biết bao lần, anh vẫn chỉ mỉm cười cho qua.
"Sư phụ, con ngược lại lại thấy mừng vì bản thân đang già đi, người biết tại sao không?"
Không đợi Huaiyan trả lời, anh dúi vào tay sư phụ một ly rượu mạnh...
"Ít nhất, con sẽ không phải trải qua nỗi đau buồn khi mất đi mọi người. Coi như con xin người, đến lúc đó nhất định phải rơi vài giọt nước mắt cho con nhé!"
Cả đời anh đã rèn vô số thần binh, nhưng chưa từng thử lấy máu thịt Trù Phú làm sắt thép, rèn lại sinh mệnh đã khuất.
Cho dù dốc hết toàn lực, người bạn thân thiết cũng chỉ có thể tái hiện dưới hình hài quái vật, gây ra đại họa với vô số thương vong.
Khi mở mắt ra lần nữa, trong đôi mắt anh đã không còn ánh sao của người thợ rèn nữa, chỉ còn lại một mảng tàn tro trong lò u ám, vĩnh viễn không tắt.
Anh cởi bỏ trang phục bậc thầy rèn đúc, cái tên "Yingxing" tan biến như tro bụi, "Bậc Thầy Lò Nung" tài hoa xuất chúng cũng trở thành lịch sử.
Dù các thợ rèn muốn theo đuổi, chỉ trích, bắt chước hay vượt qua anh, không ai có thể phớt lờ những dấu ấn anh để lại. Đến tận ngày nay, thợ rèn Zhuming sau khi nhập học, vẫn phải kính cẩn nghiền ngẫm những tác phẩm anh để lại năm xưa.
Nhưng anh đã bước lên một con đường khác.
Trong hận thù vô tận, anh lấy bản thân làm phôi, lấy quãng đời còn lại để tôi luyện, rèn đúc "khả năng" có lẽ vĩnh viễn không thể chạm tới sự cứu rỗi.